Vua Tát Ba Đạt xả thân cứu chim bồ câu

Thảo luận trong 'Đọc suy ngẫm' bắt đầu bởi phucbocau, 18/4/17.

  1. phucbocau

    phucbocau Moderator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    14/4/17
    Bài viết:
    21
    Đã được thích:
    22
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nam
    Một thời rất xa xưa có một vị quốc vương tên là Tát Ba Đạt tâm địa nhân hậu từ bi, thường cứu khổ giúp nghèo, ưa thích bố thí, làm việc công đức. Vua trời Đế Thích biết được việc này vô cùng lo lắng. Địa vị Đế Thích không phải hưởng suốt đời, bất luận là ai, chỉ cần kiên trì làm lành lánh dữ, tu thiện tích đức, tu hành đến một trình độ nào đó, sau khi mạng chung sẽ sanh lên cõi trời làm Đế Thích. Vua trời Đế Thích lo sợ rằng vua Tát Ba Đạt sẽ đoạt ngôi vị của mình, muốn thử xem vua Tát Ba Đạt đã tu đến đâu, bèn tìm đến một người thị vệ nói rằng :
    - Vua Tát Ba Đạt ở cõi người tu thiện tích đức, đức hạnh cao thượng, tiếng tăm vang dội, có lẽ vua muốn đoạt ngôi vị thiên đế của ta. Nay ta hoá làm chim ưng, ngươi hoá thành bồ câu. Ta đuổi bắt ngươi, ngươi chạy đến chỗ vua Tát Ba Đạt cầu cứu, vua nhất định sẽ cứu ngươi, còn ta thì đòi vua trả chim bồ câu cho ta, vua nhất định sẽ không giao trả, có lẽ sẽ mua thịt để thay thế, ta sẽ nhất quyết không chịu, vua sẽ cắt thịt mình để đổi lấy mạng sống của ngươi. Đến lúc đó ta sẽ thi triển pháp thuật, khiến cho nhà vua dù có cắt hết thịt trên thân của mình cũng không thể bằng trọng lượng của chim bồ câu, vua nhất định sẽ hối hận đã cắt thịt cứu mạng cho chim. Chỉ cần vua hối hận thì những công đức tu hành trước kia của vua sẽ hoàn toàn mất hết, như thế sẽ không thể đoạt được đế vị của ta.
    Sau đó vua trời Đế Thích biến thành chim ưng, người hầu thành bồ câu. Chim ưng đuổi bắt bồ câu, bồ câu vừa kêu cứu vừa bay vào hoàng cung của vua Tát Ba Đạt.
    Vua Tát Ba Đạt nghe trên trời có tiếng kêu cứu, nhìn lên thấy một con chim ưng đang đuổi bắt chim bồ câu. Bồ câu sà xuống xin vua Tát Ba Đạt cứu mạng. Chim ưng bay đến nói với vua Tát Ba Đạt rằng :
    - Chim bồ câu là thực phẩm của tôi, xin đại vương trả nó cho tôi.
    Vua Tát Ba Đạt nói :
    - Ta thề cứu độ tất cả chúng sanh. Nay chim bồ câu cầu ta cứu mạng, ta không thể giao cho ngươi.
    Chim ưng nói :
    - Đại vương, ngài nói ngài muốn cứu độ tất cả chúng sanh, nhưng nếu hôm nay tôi không ăn thịt được tôi sẽ bị chết đói, chẳng lẽ ngài nhìn thấy tôi chết đói mà không để ý đến hay sao?
    - Nếu như vậy ta sẽ tìm thịt khác cho ngươi, ngươi chớ nên ăn thịt con chim bồ câu đáng thương này.
    Chim ưng nói :
    - Thịt ngài đem đến nhất định phải là thịt tươi nóng hổi vừa mới cắt ra tôi mới chịu.
    Nghe chim ưng nói như thế, vua Tát Ba Đạt cảm thật khó xử, vua nghĩ thầm : “Nếu vì thịt tươi mà giết hại các loài động vật khác thì ta cứu một mạng mà làm hại mạng khác, không thể làm như vậy”. Suy nghĩ tới lui vua quyết định cắt một miếng thịt trên thân mình cho chim ưng ăn. Vua nói với chim ưng rằng :
    - Ta sẽ cắt thịt của ta cho ngươi ăn.
    - Đại vương đạo đức cao thượng, nhưng ngài đã cứu tất cả chúng sanh thì cần phải bình đẳng đối đãi với tất cả chúng sanh, chỉ cần thịt ngài cắt ra cho tôi bằng với trọng lượng chim bồ câu thì tôi sẽ không quấy nhiễu con chim bồ câu này nữa.
    Vua Tát Ba Đạt đồng ý và sai người hầu đem một cái cân đến.
    Vua Tát Ba Đạt đem chim bồ câu để trên một đầu cân, sau đó tay cầm dao bén cắt một miếng thịt tương đương ở đùi phải đặt ở đầu cân bên kia. Vua trời Đế Thích thi triển pháp thuật, đầu cân để bồ câu nặng trĩu xuống còn đầu kia nhẹ tênh, cao lên. Vua nhìn thấy như vậy, lại cắt một miếng thịt khác bỏ trên đầu cân, hai đầu cân vẫn không ngang bằng. Thịt hai bên đùi đã cắt hết, máu chảy đầm đìa, mà đầu cân để thịt nhà vua vẫn cao lên. Vua Tát Ba Đạt tiếp tục cắt thịt ở ngực và tay, cứ thế cắt hết thịt trên thân mà đòn cân vẫn không cân bằng. Cuối cùng ngài dùng hết sức của mình nhảy lên bàn cân và ngất xỉu.
    Lúc đó trời đất chấn động, chư thiên thấy vua Tát Ba Đạt xả thân cứu chim bồ câu như vậy vô cùng cảm động. Vua trời Đế Thích lúc đó cũng khôi phục nguyên hình, cứu tỉnh nhà vua, hỏi :
    - Nhà vua làm việc lành mà người thường không thể làm được, là vì mục đích gì?
    Vua Tát Ba Đạt trả lời :
    - Ta không mong cầu gì trong tam giới, ta chỉ mong muốn độ hết cả chúng sanh.
    - Nay ngài chỉ vì một con chim bồ câu mà cắt hết thân mình, đau khổ như thế, ngài có hối hận chăng?
    Vua Tát Ba Đạt trả lời :
    - Ta không hối hận chút nào.
    Lời vua vừa dứt, toàn thân bỗng nhiên mọc lại thịt giống như chưa bị cắt, thậm chí không có chút thương tích nào. Chư thiên trong cõi trời nhìn thấy như vậy đều chắp tay ca ngợi phẩm đức cao thượng của vua, và vui mừng khi thấy thân thể của nhà vua khôi phục lại như xưa.

    (Tát Ba Đạt Vương Bổn Sanh – Lục Độ Tập Kinh quyển 1)​

    Ngụ ý :
    Bố thí là hạnh đầu tiên trong lục độ Ba la mật. Tu Bồ tát hạnh, xem bố thí là pháp môn bất nhị. Bố thí chia làm ba loại : bố thí thức ăn vật uống y phục là bố thí hạng thấp, bố thí bảo vật là bố thí bậc trung, bố thí đầu mắt tuỷ não là bố thí bậc thượng.
    Vua Tát Ba Đạt xả thân cứu mạng chim bồ câu là tối thượng bố thí, vì “cứu một mạng người còn hơn xây dựng bảy bậc Phù đồ”.
     
    bocautrang thích bài này.

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.